Vầng, tình hình là tình iu Shiro ♥ của bạn tặng bạn một đoản văn Đam mỹ. Bạn thì lười không biết lấy gì tặng lại, thôi thì viết cái review một bộ Đam mỹ làm bạn đau tim đến suýt nhập viện mà bạn mới đào được gần đây. Nếu được thì nàng nhớ tìm đọc nha, Muah~
“Giai nhân” mới trong tim bạn đây, chính là tác phẩm edit “Hi Lạp động kinh thần thoại” bên nhà ss Vân – Dạ Phong Các.
Tên truyện: Hy Lạp động kinh thần thoại
Tác giả: Cách Lôi Tư Lâm
Thể loại: đam mỹ, huyết thống (huynh đệ, phụ tử, bác cháu) xuyên việt, cường công, thông minh lưu manh thụ, có chút NP nhưng cuối cùng là 1×1, HE
Tình trạng: Hoàn
Tình trạng bản dịch: đang tiến hành.
Tốc độ: tùy thuộc vào khả năng siêng năng cần cù hiếm có của Vân.
Bạn biết cái tên truyện ba chấm vô cùng (=))), nhưng nó thật sự rất hay, đến mức bạn thức trắng một đêm mà ngấu nghiến hết 41 chương (chưa hoàn) của nó. Truyện cũng như tên, nó là fanfic của thần thoại Hy Lạp, với nhân vật chính là thần truyền tin Hermes. Hermes vốn tên là Trương Tiểu Mặc, lão Đại hắc đạo, gian ngoa xảo trá, xấu xa đểu giả, 17 tuổi thì chết rồi xuyên không. Mà không biết bạn làm cách nào hay thế, lại xuyên vào thân xác Hermes, thành một vị thần bất tử luôn =.,=
Sau đó bạn rất hồn nhiên giật mất tim anh Thái Dương Thần Apollo, rồi vô sỉ phủi mông chạy =)) Nhưng cuối cùng thì Apollo cũng cưa đổ Hermes, chứng minh được rằng trong thần thoại Hy Lạp cái định lí “đẹp trai không bằng cgai mặt” vẫn chuẩn xác vô cùng.
Bất quá, Apollo chói sáng của chúng ta không phải công duy nhất *cười ruồi* Bạn Zeus Thần vương, tiếng tăm đào hoa ngang với cái danh sợ lão bà, cũng yêu thầm thằng con trai thứ ba trăm mấy xuyên không của ổng =))
Nhưng cái thôi thúc bạn Square viết Review này không phải chuyện tình nổi danh đỉnh Olimpia của Apollo, hay sự nhẫn nhịn trói buộc bản thân trong tư cách “phụ thân”, rồi lại nhịn không được mà tìm một thế thân Ganymede như Zues. Cái mà bạn muốn nói tới ở đây, là Hades.
Truyện này là huyết thống văn, gồm có huynh đệ Apollo-Hermes, phụ tử Zeus-Hermes, và bác cháu Hades-Hermes. (Ss Vân cũng cảnh báo về vấn đề NP, nhưng khi hoàn thì chỉ 1×1)
Tình yêu mà Hades dành cho Hermes là tình yêu bất chấp mà thầm lặng. Là tình yêu một đời dành cho duy nhất một người. Đó, chính là cái khiến bạn yêu Hades. Bạn đã khóc, khi Hades buông tay, để Hermes rời Minh Giới với Apollo. Bạn đã khóc, khi Hades quay trở lại Yêu lệ xá đẹp hơn cả đỉnh Olimpia, mà không còn cảm thấy nơi này xinh tươi như trước nữa. Bạn đã khóc, khi bóng Hades giữa Yêu Lệ Xá ảm đạm, rốt cuộc hiểu thế nào là tịch mịch cô đơn… Một câu nói thôi, và Hades bước vào lòng bạn, bóng áo choàng đen cô độc đã lấn áp dần hình ảnh chói loà hoàn hảo của Apollo.
Và đến khi Apollo lên kế hoạch lật đổ Zeus, đến khi tình yêu ban đầu nhuốm dần ham muốn quyền lực, bạn bắt đầu tự hỏi, phải chăng, cả Hermes lẫn bạn, đầu đã sai lầm? Apollo muốn cả hai thứ, quyền lực và tình yêu, nhưng lại không biết rằng chúng cực kì xung khắc. Vì kế hoạch, Apollo suýt chút nữa hại chết Hermes, dù biết anh chỉ là nguyên nhân chứ không phải quá trình hay kết quả, nhưng bạn vẫn bắt đầu ghét. Hành hạ tâm can vẫn hơn đau thương thể xác mà. Hermes không chết nhưng người bạn Ganymede lại phải chịu thay giấc ngủ ngàn thu, và nỗi ân hận trong tim cậu chính là vết nứt đầu tiên giữa hai người.
Và lúc đó Hades xuất hiện, không còn dữ dội và điên cuồng như lúc bắt Persephone xuống Minh Giới chỉ để kéo Hermes theo, anh lần này nhẹ nhàng bình đạm hơn, nhưng tình yêu của anh lại sâu sắc hơn nhiều. Tình yêu, nỗi nhớ, niềm đau, Hades đều gửi vào Hắc bảo thạch quý giá, để khi Hermes nhớ đến anh, viên bảo thạch sẽ đưa anh đến bên cậu, dù chỉ là trong những giấc mơ ngắn ngủi chập chờn.
Tình yêu của anh nồng nàn mãnh liệt, được nén hết vào đôi mắt tử lam u thương thường dõi theo Hermes, người mà “Thẩm phán chi nhãn” của anh không thể nào nhìn thấu, người khiến anh nguyện chỉ làm kẻ đơn phương lặng thầm.
Tình yêu đó làm bạn đau. Tựa như cái đau với tình yêu của Dạ Thần, lại tựa như cái đau cho con tim của Tư Đồ Minh. Một người thì lựa chọn im lặng đứng cạnh, mãn nguyện nhìn người ta vui vẻ khoái hoạt, một người thì đuổi mãi theo một bóng hình hư vô, đem con tim đặt cược suốt năm kiếp làm người. Nhưng tình yêu của Hades lại làm bạn đau hơn cả, trong Hades, bạn thấy cả nồng nàn thầm lặng của Dạ Thần, lẫn chấp nhất mãnh liệt của Tư Đồ Minh.
Vậy là bạn bắt đầu cầu nguyện, để người cuối cùng Hermes lựa chọn là Hades. Bạn ích kỉ lắm, bạn chỉ muốn họ mãi bên nhau, dù là trong đau khổ. Bạn thấy chỉ tình yêu của Hades mới xứng đáng với Hermes. Apollo yêu Hermes đấy, nhưng vừa chơi trò vờn đuổi ái tình với cậu, lại vừa quan hệ với trăm ngàn người khác. Dù sau này Apollo đã thay đổi hoàn toàn, nhưng trong lòng bạn vẫn tự hỏi, tình yêu như vậy, đáng sao? Zeus yêu Hermes đấy, nhưng có vẻ bản tính phong lưu là di truyền, khi vừa yêu người này lại có thể vừa đi khắp nơi gieo nợ đào hoa. Đến cuối cùng, trong mắt bạn, người có thể trao cho Hermes một tình yêu hoàn hảo, một trái tim không tỳ vết chỉ có Hades mà thôi.
Anyway, đây chỉ là nhận xét khách quan một phía từ bạn, kẻ chỉ mới đọc hết chương 41 của một bộ truyện hơn 200 chương *cười* Nếu bạn có đắc tội ai, hoặc ss Vân cảm thấy khó chịu với những nhận xét trên, xin cứ nói thẳng nha :D
Rồi, vì tình yêu của bạn dành cho Hades, và vì đây là một cái Review, nên bạn sẽ lược một số khúc kỉ niệm giữa Hermes và Hades ra, coi như quảng cáo cùng lôi kéo dụ dỗ thêm fan-gơ đi :”>
[First Meet :X]
“Sứ giả Hermes của Olympia, tham kiến minh vương Hades bệ hạ!”
Không có đáp lại. Trong điện phủ trống rỗng chỉ có âm thanh vang vọng lại của bản thân.
Sự im lặng xấu hổ, Hermes lại bái kiến một lần nữa, thanh âm còn vang dội hơn hồi nãy.
“Sứ giả Hermes của Olympia, tham kiến minh vương Hades bệ hạ!”
Vẫn như cũ không có hồi đáp. Trong lòng Hermes có chút căm tức: người này chẳng lẽ là tên điếc?
Đang muốn hô to thêm tiếng nữa, minh vương Hades mở miệng .
“Ngẩng đầu lên.”
Thanh âm của minh vương trầm thấp như sấm rền, chấn động lòng người.
Nhận được sự cho phép, Hermes mới dám chậm rãi ngẩng đầu, tận mắt chứng kiến bộ mặt thật của một vị đại thần.
Này vừa thấy không quan trọng, cằm thiếu chút nữa lại rụng xuống đất mặt đất!
Này này này. . .
Thật sự là Zeus và Poseidon cùng một cha mẹ sinh ra sao?
Tại sao một chút cũng không giống!
Mái tóc dài đen như mực tựa như một thác nước chảy trên người. Làn da không tiếp xúc với ánh sáng mặt trời như làn sương tuyết. ngũ quan sắc bén lộ ra một loại lạnh lùng cương nghị. Hai tròng mắt tử sắc chứa một sự thần bí cùng cao quý, đó là một loại ánh quang làm lòng người khiếp sợ, lại là một loại trang nghiêm không giận mà uy.
Chỉ tiếc , toàn thân lại giống như một ngọn núi băng rét lạnh, làm cho người ta khó có thể tiếp cận.
Lãnh ngạo như vậy, khó trách không cưới được lão bà a…
Kinh ngạc qua đi, Hermes đột nhiên hiểu được hàm nghĩa khi hắn gọi mình “Ngẩng đầu lên”…
Không đợi Hades mở miệng lần nữa, Hermes vội vàng bội tội: “Minh vương bệ hạ tuấn mỹ uy phong, vừa rồi tiểu thần thất lễ. Chỉ vì vua của ta Zeus đã ra lệnh, phải chính miệng truyền tin cho ngài, cho nên nhất định phải tự mình bái kiến ngài!”
“Nói đi.”
“Thỉnh minh vương bệ hạ đem Kronos nhốt thêm ngàn năm!”
Hermes rốt cục hoàn thành sứ mệnh, trong lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra. Nhưng lại thấy minh vương không cho là đúng, khóe miệng giương lên một tia cười lạnh, hiển nhiên không đem mệnh lệnh của Zeus để vào mắt.
Hermes cũng không biết Kronos bị nhốt kia là ai, chỉ biết bên trong địa ngục nhốt rất nhiều ác linh mãnh thú thời đại thượng cổ, nói vậy thì hắn cũng là một trong số đó.
“Thỉnh minh vương trả lời lời nhắn, tiểu nhân hảo trở về báo cáo kết quả công tác.”
Cặp mắt tử sắc lạnh lùng không sợ hãi của Hades nhìn chằm chằm Hermes, sau một lúc lâu, mới sâu kín nói: “Cho ta một lý do, vì cái gì ta phải nghe theo?”
Tim Hermes “Lộp bộp” một chút, việc này không có biến hóa đi?
“Minh vương bệ hạ trấn thủ hạ giới nhiều năm uy trạch bốn phương, trấn áp yêu ma quỷ quái không cho chúng gây họa nhân gian, thiên giới cùng thế gian đều rất cảm kích ngài…”
“Ngươi ngay cả Kronos là ai cũng không biết, mà dám tới nơi này truyền tin?”
“Kronos là ai, tại sao lại bị nhốt trong địa ngục, tiểu thần quả thật không biết. Chỉ biết là thần vương Zeus trịnh trọng nhắc nhở, nhất định phải đem việc này báo cho minh vương. Minh vương đương nhiên là có quyền lựa chọn chấp hành ý chỉ của Zeus hay không, ta nghĩ ngài biết thân phận của người bị nhốt, cũng biết quan hệ lợi hại trong đó, không cần ta đây, một tiểu thần chạy chân phải nhiều lời.”
“A, thật đúng như bọn họ nói… Nhanh mồm nhanh miệng.”
Ánh mắt của Hades giống như hai thanh dao nhỏ, cao thấp đục khoét Hermes, nhìn hắn cực kỳ không khoẻ.
“Minh vương quá khen, có chấp hành ý chỉ của Zeus hay không, xin ngài hãy thống khoái cho một câu trả lời thuyết phục, tiểu thần sẽ mau chóng quay về Olympia phục mệnh!”
Hades híp mắt nhìn điện hạ đích tiểu bé, khí thế sắc bén mạnh vài phần, thanh âm cũng càng thêm lạnh như băng: “Ở trong này không ai dám nói với ta như vậy, ngươi không sợ trở về không được sao?”
Hermes thản nhiên nở nụ cười: “Minh Vương điện hạ, nói thật, ta quả thật rất sợ. Nhưng ta cũng biết, lấy địa vị tôn kính của ngài, tuyệt đối sẽ không khó xử một tên thần sứ giả nho nhỏ. Thỉnh ngài thu hồi cái hào quang lãnh liệt này đi, như vậy chỉ làm cho những người yêu thương ngàu không thể tới gần. Ta không biết ngài vì cái gì không thích Olympia, nhưng khi ngài cô lập bọn họ, cũng là đang cô lập chính ngài. Cũng không phải tất cả các vị thần đều chọc người ghét như vậy đâu, ít nhất bọn tiểu bối tân sinh của Olympia, ngài cũng chưa thấy qua, hương vị của bọn họ cũng không hẳn khó ngửi như trong tưởng tượng của ngài đâu.”
Hades cẩn thận quan sát Hermes một phen, lâu lắm rồi không có người dám ở trước mặt hắn nói nhiều như thế , tiểu gia hỏa này thật đúng là không biết trời cao đất rộng a…
“Ngươi là đứa con của Zeus?”
“Đúng vậy.”
“Bao nhiêu tuổi ?”
“Đại khái hơn bốn trăm… Năm trăm tuổi đi.”
Hermes từ sau khi được trường sinh bất lão, cũng không có rảnh đi nhớ tuổi thật của mình. . .
Kỳ quái, hắn hỏi cái này để làm gì?
“Quả nhiên là “nghé mới sinh độc không sợ cọp”.”(con nghé mới sinh không sợ cọp)
Sắc mặt Hades hơi dịu đi một chút, “Trở về nói cho Zeus, cho phép.”
Hermes rốt cục yên tâm , bỏ được tảng đá lớn trong lòng!
“Như thế, tiểu thần trở về phục mệnh , minh vương cáo từ!”
Loại địa phương lạnh như băng này, chuồn đi càng nhanh càng tốt.
“Từ từ!”
Thanh âm lãnh liệt từ phía sau truyền đến, đem đóng đinh hắn tại chỗ.
Hermes phẫn nộ quay đầu lại: “Minh vương, còn có chuyện gì?”
“Ngươi tên là gì?”
Hermes vừa nghe, trong lòng mắng, ta XX cái OO của ngươi a!
Lão tử từ “Tuyệt vọng chi tường” đến nơi đây, ít nhất cũng báo hơn ba lần tính danh, té ra người này một câu cũng không có nghe lọt?
Trong lòng nhất hỏa, lập tức đúng lý hợp tình mà quay đầu lại, đứng thẳng trước mặt Hades: “Hermes, con của thần vương Zeus cùng nữ thần gió đêm mã á! Tuy rằng nhũ danh của ta không nhọc minh vương bệ hạ nhớ kỹ, nhưng ta cũng không muốn luôn phải lặp lại đến bốn lần! Ngài nếu có điều bất mãn thái độ của ta, đi tới chỗ của Zeus trách cứ đi! Cứ như vậy đi, cáo từ!”
Hermes nói xong xoay người bước đi, nhịp chân trầm ổn hất tung chiếc áo choàng Tử Sắc sau lưng.
“Hermes…”
Hades yên lặng nhớ kỹ, “Ân, nhớ kỹ.”
.
.
.
Chúng thần nhờ được rượu “khai trí”, dần dần quên đi tảng băng lớn ở đây. Chậm rãi tươi cười rạng rỡ nâng cốc chè chén, từ trên xuống dưới một mảnh vui vẻ hòa thuận.
Hades giống như bị ngăn cách bên ngoài thế giới này, hoan thanh tiếu ngữ bên cạnh tựa hồ không tiến được về phía hắn. Biểu tình trầm tĩnh, ánh mắt lạnh như băng quét nhìn chúng thần đang say sưa, có chút trào phúng, có chút khinh bỉ…
Chẳng biết tại sao, vẫn cảm thấy trong đôi mắt tử lam sắc sâu thẳm kia, lại mang theo một chút cô đơn.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên đứng lên, mang theo Xerber trung thành xoay người mà đi.
Cung điện to lớn nhiều người như vậy, thế mà không có người nào phát hiện hắn rời đi.
Zeus bên cạnh uống đến say khướt, ngã đầu vào lồng ngực Hera. Xa xa, Apollo lại bị chúng thần vây quanh mời rượu không thể trốn tránh…
Dù sao cũng là khách, Hermes chung quy vẫn cảm thấy như vậy không tốt lắm, liền phân phó người hầu phía dưới hầu hạ Zeus thật tốt, chính mình xoay người đi theo ra ngoài.
Hades đứng ở hoa viên sau lôi thần điện dưới một gốc đại thụ xanh tươi um tùm, cùng bóng tối chung quanh như hòa lại làm một.
Bóng đêm yên tĩnh, quả nhiên mới là nơi hắn thuộc về.
Làn gió đêm thấm lạnh nhẹ nhàng lay động mái tóc dài đen bóng kia, làn da trắng nõn có thể so sánh với ánh sáng của vầng trăng, thân ảnh cao ngất giống như ngọn núi được bao phủ bởi bóng đêm, cho dù đứng phía sau nhìn tới, vẫn có một sự quyết đoán làm kinh sợ lòng người.
Hermes do dự đứng tại nơi đó. Đang nghĩ ngợi, tới đó hay trở về đây, người nọ lại mở miệng : “Xuất hiện đi.”
Giật mình một cái. Giờ muốn chạy trốn cũng trốn không thoát, đành phải phẫn nộ đi đến trước mặt hắn: “Minh vương.”
Cắp mắt màu tím lam kia buộc chặt vào chính mình, tuy rằng không lãnh liệt như lúc mới gặp, nhưng vẫn làm cho lòng người sợ hãi.
“Yến hội còn chưa chấm dứt đâu…”
“Ta không thích nơi đó.”
Vậy, hắn hẳn là thích cái nơi yên tĩnh không có tiếng động rồi.
Hai người cứ như vậy đứng dưới tàng cây. . .
Không nói gì.
Qua một hồi lâu, Hermes mới cố lấy dũng khí hỏi: “Kỳ thật lần này ngài… Là vì sự tình gì tới?”
Hades nhíu mày: “Ngươi cứ nói đi?”
Hermes cúi đầu bất an nói: “Chắc không phải là vì lần trước ta chống đối ngài cho nên mới…”
Hades lại không nói, trong lòng Hermes càng lúc càng lo lắng.
Nghĩ gì thì phải nói ra nha, ta cũng không phải con giun trong bụng ngươi, làm sao có thể đoán được a!
“Được rồi, coi như lần trước ta mạo phạm ngài , ngài muốn ta bồi tội như thế nào, nói đi!”
Vẫn là trực tiếp ngã bài đi, muốn chém muốn giết cũng phải có chút thống khoái chứ!
Hades lộ ra một tia cười làm người ta không đoán được: “Vậy ngươi muốn bồi tội bằng cách nào đây?”
Hades liền đá trái cầu lại chân mình, Hermes bắt đầu hoài nghi, người này nhìn qua thì mặt than không nói không cười nhưng kỳ thật là một tên cáo già.
“Nếu ngài là tới cầu hôn, ta sẽ giới thiệu cho ngài một cô nương ôn nhu xinh đẹp nhé…”
Hades nhẹ nhàng mà lắc lắc đầu.
“Kia… Ngài đã lâu không có tớiOlympia, ngày mai ta mang ngài đi khắp nơi nhé!”
“Không cần, nơi này ta quá quen thuộc rồi.”
Hermes thở dài: “Ta đây không có biện pháp , ngài rốt cuộc muốn cái gì?”
“Trò chuyện với ta đi, Hermes.”
Ngữ khí của minh vương chợt ôn hòa rất nhiều, đặc biệt là khi gọi tên của minh, thậm chí có thể dùng hai chữ “Nhu hòa” để hình dung.
Chỉ trong nháy mắt, Hermes hoài nghi mình có phải nghe nhầm hay không.
Nhưng nhìn kỹ, sắc mặt của hắn quả thật tốt rất nhiều so với lúc dự yến hội, có một loại sáng lạn như bát vân gặp nguyệt, cảm giác tựa hồ không còn đáng sợ nữa.
“Thật khó tin nha, minh vương nhớ rõ tên ta .”
Hermes cũng lấy lại lá gan trêu chọc hắn .
“Ân.”
“Nếu có thể nói nhiều một chút nữa thì tốt rồi.”
“Đã rất nhiều rồi.”
“Ngài không phải rất lâu rồi không nói chuyện chứ?”
“Không có người nào đáng để ta mở miệng.”
“Tuy rằng nói như vậy, nhưng những người khác sẽ không biết tâm tư của ngài, cũng sẽ không dám đến gần ngài.”
“Không cần.”
“Khả cứ như vậy đi, ngài không cảm thấy tịnh mịch sao?”
“Tịch mịch là cái gì?”
“Ách…”
Được rồi, này người đã cùng tịch mịch hòa thành một thể, không hề biết tịch mịch là cái gì.
Dựa vào mấy lời ít ỏi này, Hermes phát hiện hắn cũng không phải giống trong tưởng tượng khó gần như vậy. Tuy rằng trên gương mặt vẫn không có biểu tình gì, trả lời cũng quá trực tiếp, nhưng lại là chân thật không có chút giả dối, hắn lúc này thậm chí cũng không có cái loại lãnh ngạo khí đâm chém người kia, cảm giác thật có chút giống…
Đại ca nhà hàng xóm nha.
Hermes đột nhiên có loại suy nghĩ kỳ quái này, liền nở nụ cười..
“Cười cái gì?”
“Không có gì.”
Hermes nhanh chóng chỉnh lại sắc mặt của mình: “Ta chỉ cảm thấy thật đáng tiếc nha, chúng ta bình tâm tĩnh khí như vậy nói chuyện không phải rất tốt hay sao. Nếu ngài cũng làm như vậy với người khác, bọn họ sẽ không hiểu lầm ngài nhiều như vậy.”
“Ta không phải đối với ai đều như vậy.”
Hades khinh thường nói, “Ta không thích bọn họ.”
“Vì cái gì?”
“Có biết bọn họ vì cái gì mà sợ ta không?”
“Bởi vì ngài đến từ minh phủ?”
“Không chỉ như thế.”
Hades dừng mắt trên người Hermes, cặp mắt tím mang theo một chút lam sắc trong đồng tử càng có vẻ thâm u, ánh mắt khiếp người tựa hồ có một thứ ma lực nào đó, có thể nhìn thấu lòng người. Hermes cứ như vậy mà nhìn thẳng vào chúng, quên luôn cả nhúc nhích.
“Nhìn vào ánh mắt này của ta đi, chúng có tên là ‘thẩm lí và phán xét chi mắt’, có thể xuyên thấu qua thân thể nhìn vào linh hồn. Cao quý có, dơ bẩn có, tràn ngập đủ loại dục vọng có… Tất cả đều chạy không khỏi đội mắt này của ta. Cũng bởi vậy mà không người nào dám nhìn thẳng vào chúng, cho dù là thần vương Zeus đi nữa.”
“Kia… Ngươi nhìn vào mắt ta thấy những gì?”
“Cái gì cũng không thấy được.”
“Phốc… Không nhạy sao? Linh hồn của ta hẳn là rất bẩn mới đúng, cả ngày chỉ biết lừa gạt trộm cắp thôi, nếu ta xuống địa ngục, chắc là phải bị cắt đầu lưỡi a.”
Hades cũng nhịn không được nở nụ cười: “Có lẽ, ngoài việc tát vỡ cái miệng hư hỏng này, còn phải bỏ vào nồi nữa.”
“Oa, may mắn ta là thần!”
“Chính vì bọn họ làm thần suốt cả đời, tránh được việc thẩm lí và phán xét ở địa ngục, cho nên muốn làm gì thì làm.”
“Cũng vì như vậy… Ngươi mới xa cách bọn họ?”
Hades gật gật đầu: “Hermes, ngươi cũng không thuộc về nơi này.”
Hermes nghĩ nghĩ: “Ngươi nói như vậy cũng… đúng.”
“Quả thế, ta lần đầu tiên nhìn vào ngươi liền cảm thấy kỳ quái, ngươi sạch sẽ hơn so với bọn hắn nhiều.”
Hades đột nhiên vươn tay cầm lấy cánh tay hắn, “Hermes, đi theo ta đi.”
“Đi… Đi chỗ nào?”
Hermes kinh ngạc hỏi.
“Đi…”
“Hermes!”
Hades chỉ nói được nửa câu, đột nhiên bị một âm thanh vang dội đánh gảy.
Hermes nhìn lại, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười tươi vui: “Apollo!”
Nhìn Hermes lộ ra vẻ tươi cười sáng lạng như vậy với người khác, sắc mặt bình thản ban đầu của Hades nhanh chóng đọng lại thành băng, liếc nhìn cái tên đang đi về phía bên này một cái.
“Nguyên lai minh vương cũng ở trong này.”
Apollo vừa thoát khỏi sự vây quanh của chúng thần, liền phát hiện không thấy Hermes, vội vả tìm kiếm khắp nơi. Xa xa nhìn thấy bọn họ đang đứng dưới tàng cây, ngay lập tức sải bước đi tới. Hiện nhìn thấy Hades dám chạm vào Hermes của hắn, trong lòng nổi lên căm tức, nhưng vẫn bất động thanh sắc, mỉm cười từ phía sau ôm lấy hai vai Hermes, đem hắn giật vào lòng ngực của mình: “Có chuyện gì mà một mình nói chuyện một mình với Hermes vậy? Có thể cho ta nghe được hay không?”
Hades lạnh lùng nhìn Hermes: “Ngươi tại sao lại coi trọng tên ‘có hoa không quả’* này chứ?”
Không đợi Hermes trả lời, Apollo thay hắn nói: “Ta như thế nào không cần minh vương ngài đánh giá, đây là chuyện tình giữa ta và Hermes, ngoại nhân thỉnh chớ nhúng tay.”
Lại cúi đầu hôn nhẹ lên mặt Hermes, “Thân mến, chúng ta trở về đi.”
“Ân, minh vương cáo từ .”
.
.
.
“Ngươi rất quen thuộc với Hermes?”
“Đúng vậy…”
Không rõ hắn vì cái gì mà hỏi như vậy, vẫn là trả lời đúng sự thật.
“Tốt lắm, mời ngươi đem hết toàn lực mà hô to.”
“Cái gì?”
Không đợi Persephone kịp phản ứng, Hades một tay đem nàng chặn ngang ôm lên, đạp gió xoáy mà nhảy lên một chiếc xe ngựa màu đen, một tay quất dây cương, bốn con ngựa cao to kia tung vó mà chạy.
“A ——————! ! !”
Persephone không rõ chuyện gì đã bị kinh hách, tiếng thét chói tai vang tận mây xanh, cả chim chóc của rừng rậm đều bay tứ tóe.
Hermes cũng nghe được tiếng kêu, liền nhận ra là Persephone, chạy tới phương hướng phát ra thanh âm, vừa vặn gặp phải xe ngựa màu đen chạy qua bên người, Hades bắt cóc Persephone trong tay!
“Hades! Dừng lại!”
Hermes phía sau hướng về phía hắn hô to, chung quanh cũng có rất nhiều thị nữ đuổi theo, nhưng tốc độ xe ngựa của Hades cực nhanh, ai cũng không theo kịp bánh xe nhanh như gió kia.
“Đáng giận!”
Hermes không chút nghĩ ngợi, giậm chân bay đuổi theo, hoàn toàn không để ý tiếng quát to của Zeus ở phía sau bảo hắn trở về!
Hermes tin tưởng chính mình bay rất nhanh, nhanh chóng đã vượt tới phía trước xe ngựa, Persephone ở trong khuỷu tay Hades, dĩ nhiên đã sớm ngất xỉu.
“Hades, ngươi điên rồi sao! Mau dừng lại!”
Hades liếc mắt nhìn Hermes một cái: “Ngươi thật rất nhanh.”
Hermes vừa vội vừa tức: “Ngươi bắt Persephone đi làm gì? !”
“Muốn đem trở về sao?”
Hades mỉm cười, “Vậy xem ngươi có bản lĩnh theo kịp hay không đã!”
Hades nói xong liền tăng tốc, bốn con đại mã màu đen dưới sự khống chế của hắn gào thét bay khỏiOlympia.
Hermes lại bị bỏ lại một đoạn, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: tên hỗn đản Hades này, thật quá ngang ngược mà, coi trọng người ta cũng không có thể đoạt đi như vậy a!
Dưới cơn nóng giận không kịp suy nghĩ, đem hết toàn lực, anh dũng thẳng đuổi.
Chết tiệt, lão tử không tin đuổi không kịp ngươi!
Hermes cứ như vậy truy đuổi xe ngựa, từOlympiabay đến thế gian, lại từ thế gian thẳng hướng cánh cửa địa ngục!
Hades không có một chút ý muốn dừng lại, hai người song song lướt qua sông Xtich, đi tới “Tuyệt vọng chi tường” .
“Tuyệt vọng chi tường” thấy chủ nhân trở về, từ đàng xa đã bắt đầu mở cánh cửa nặng nề ra.
Xe ngựa của Hades càng thêm hăng hái chạy vào, Hermes cũng không chịu thua, cùng một lúc đáp xuống nơi cực lạc với hắn.
“Ha, Hades…”
Hermes mệt đến thở hồng hộc, “Mau… Đem người trả lại cho ta!”
Hermes đi ra phía trước, một phen đoạt lại Persephone bị Hades ôm trong lòng ngực, vừa muốn trở về, lại phát hiện “Tuyệt vọng chi tường ” vừa mở rộng kia, ngay trước mắt “Ầm vang” một tiếng, vô tình mà đóng lại.
“Hades…”
Hermes kinh ngạc quay đầu lại, “Mau mở cửa ra!”
“Không.”
Hades quả quyết cự tuyệt.
“Tại sao ngươi có thể không nói lý lẽ như vậy! Cho dù ngươi thích nàng, cũng phải hỏi nàng có nguyện ý hay không mới được chứ, sao có thể giống cái cường đạo nói đoạt liền đoạt!”
“Người ta muốn không phải là nàng.”
Một câu, làm cho Hermes sửng sờ tại nơi đó.
“Vậy ngươi bắt nàng làm cái gì…”
Hermes nhìn thoáng qua Persephone hôn mê trong lòng ngực, đột nhiên nhớ lại đêm hôm đó, những lời nói hắn nói với mình, trong lòng càng nghĩ càng sợ, “Không thể nào ngươi lại muốn, muốn…”
“Không sai, người ta muốn chính là ngươi.”
.
.
.
Mộng, này nhất định là mộng.
Đúng, phải nhanh chóng tỉnh lại. . .
Tỉnh lại sẽ không chuyện gì !
Hermes cứ như vậy an ủi chính mình, ý thức cứ như một con chim khát vọng ánh sáng, càng không ngừng bay về phía trước, rốt cục phá tan bóng tối trước mắt, mở hai mắt ra!
“A…”
Hoàn hảo, rốt cục tỉnh!
Vỗ vỗ ngực, hít thật sâu vài cái, ý thức dần dần khôi phục, nhìn lại thì cũng chỉ là…
Rèm che lụa đen…
Ngốc ở nơi đó sửng sốt vài giây, một bàn tay không mang theo độ ấm, nhẹ nhàng xoa mặt hắn: “Như thế nào, Hypnos* chưa sáng tạo cho ngươi một cảnh trong mơ tốt đẹp hay sao?”
Hermes chớp chớp mắt, gương mặt lạnh lùng hiện ra trong mắt, tiếp đó liền thống khổ mà nhắm mắt lại, xoay người dúi đầu vào ra giường…
Nhất định còn chưa tỉnh ngủ, lão tử phải tiếp tục ngủ!
Bàn tay to lớn kia thoáng cái đã lật hắn lại: “Làm sao vậy?”
“Đừng đụng ta!”
Hermes sợ tới mức nhảy dựng lên khỏi giường, hai ba lần lùi về một góc giường.
“Đừng sợ, lại đây.”
Hades vươn tay về phía hắn.
“Không lại.”
“Lại đây.”
Cho tới bây giờ cũng chưa có ai dám cự tuyệt hắn, ngữ khí chợt trầm xuống vài phần.
“Không lại!”
Ai ngờ Hermes cũng vô cùng kiêu ngạo.
Đối mặt vớ tên tiểu tử mềm cứng đều không ăn, Hades đành phải thở dài: “Được rồi, vậy ta đi qua đó.”
Mắt thấy nam nhân cao lớn như núi mặc một bộ áo ngủ dài màu đen, chính giữa còn lộ ra cơ ngực nhìn vô cùng khôi ngô đang chậm rãi hướng về phía mình mà đi tới. Hermes nhất nhất lui xuống, thẳng đến khi sau lưng tuyệt vọng đụng phải thành giường, lại co mình thành một khối.
“Ngươi muốn làm gì?”
“Chúng ta hảo hảo nói chuyện.”
“Có cái gì hảo đàm chứ? Thả ta trở về!”
“Ở lại chỗ này đi.”
Ngọn tay của Hades hơi đụng vào gương mặt tuấn tú đang tràn ngập tinh thần phấn chấn kia, khóe miệng nổi lên ý cười : “Những gì Olympia có, chỗ này của ta đều có. Ngươi không phải thích vàng bạc tài bảo hay sao? Chỗ này của ta có vô số bảo tàng. Ngươi thích không gian vô tận để tự do bay lượn sao? Chỗ này của ta có rừng rậm rộng lớn cùng mặt cỏ vô ngần. Ta thậm chí có thể đem yêu lệ xá này cải tạo giống y như đúc Olympia, chỉ cần ngươi thích thôi.”
“Ta đây thích Apollo, ngươi cũng có thể cho ta sao?”
[:(((((((((((((((((((((((((]
.
.
.
Cặp mắt lam tím kia tuy vẫn bảo trì vẻ bình tĩnh như trước, nhưng ánh mắt đã thêm mấy phần sủng nịnh cùng ôn nhu.Namtử này giống như một hắc báo tao nhã thần bí, lúc này lại tựa như một con đại miêu nhu thuận, chỉ biết yên lặng mà bảo hộ.
Hermes biết, Hades là người rất giữ lời hứa. Hắn nói sẽ không đụng vào mình, thì bất luận trong lòng muốn như thế nào cũng sẽ lệnh cho bản thân phục tùng ý chí.
Đương nhiên, hắn còn nói qua sẽ không thả mình trở về, thì cho dù mình có khóc lóc om sòm chơi xấu la thét hay cầu xin buông tha, cũng đừng mơ tưởng lay động được sự quyết đoán như sắt của hắn.
Ai, chỉ có đi một bước thì tính một bước vậy…
Hai người mắt lớn trừng đôi mắt nhỏ nhìn nhau hồi lâu, Hermes rốt cục nhịn không được mở miệng: “Có thể không nhìn chằm chằm ta như vậy hay không…”
“Ngay cả nhìn cũng không được sao?”
“Không phải không đi, là ánh mắt ngươi quá quyết đoán, nhìn lâu trong lòng bị hốt hoảng…”
“Được rồi.”
Hades thu hồi tầm mắt, “Đói bụng chưa?”
“Không đói bụng.”
Làm sao có thể không đói bụng?
Bụng trống rỗng hồi lâu, giống như bóng cao su bị xì hơi..
Nhưng hắn biết, ăn đồ ăn của minh phủ, muốn trở về cũng trở về không được, cho nên đánh chết cũng phải nhịn xuống!
“Hừ, ngươi còn muốn đi về sao?”
Hades liếc mắt một cái liền nhìn thấu ý đồ của hắn.
“Ngươi quản ta sao! Tóm lại bụng là của ta, ta muốn ăn liền ăn, không muốn ăn sẽ không ăn!”
“Hảo, ta không miễn cưỡng ngươi.”, Hades trào phúng cười cười, “Ta coi ngươi có thể kiên trì được bao lâu.”
Hermes cũng bị nụ cười nhất-định-giành-chiến-thắng của hắn chọc giận, ngồi dậy hung hăng cột chặt lưng quần. Nét mặt lộ ra vẻ quyết tâm chuẩn bị làm tốt trường kì kháng chiến: “Lão tử cũng không tin, ngay cả cái bụng của chính lão tử cũng quản không được!”
“Không cần quật cường như vậy…”, Đối mặt với sự kiên quyết của Hermes, trong lòng Hades rất không có tư vị, “Ta sẽ đau lòng đó.”
Hermes sửng sốt, hắn không đành lòng nhìn thấy mình bị tra tấn bởi đói khát sao?
.
.
.
Minh vương Hades từ trong bóng đêm hiện ra chắn phía trước xe ngựa.
Mái tóc đen bóng lúc này tung bay trong gió, ánh mắt lạnh như băng, tản mát ra một loại khí thế làm người ta sợ hãi đến tuyệt vọng, con ngươi màu lam tím biến thành màu đen, tựa hồ nháy mắt một cái có thể làm cho xe ngựa trước mặt biến thành cát bụi.
“Thái dương thần, ta thật bội phục dũng khí của ngươi. Chỉ cần ngươi để lại Hermes, ta sẽ cho ngươi sống sót trở về.”
“Minh vương, cám ơn hảo ý của ngươi. Ta đến chỉ vì muốn dẫn hắn đi, không thể mang hắn đi, ta thà ở lại còn hơn!”
Hades lạnh lùng cười: “Vậy là ngươi cự tuyệt hi vọng cuối cùng, đừng trách ta vô tình!”
Vừa dứt lời, xe ngựa lập tức có động tĩnh, nhưng không phải là đưa bọn họ đi về phía trước, mà là bị một đôi “Độc thủ” kia kéo xuống . . .
Từng chút mà đi xuống!
Sông Xtich phía dưới biến thành một lốc xoáy thật lớn, giống như một vực sâu không thấy đáy, lại giống cái miệng mở rộng của con dã thú, chờ được nuốt vào chiếc xe ngựa bị nó bắt!
Đây chính là Xtich mà chúng thần cùng nhân loại sợ hãi tuyệt vọng!
Một khi rơi vào đó, sẽ vạn kiếp bất phục!
Nhưng bất luận Apollo dùng sức như thế nào đi nữa, cũng không cách nào ngăn cản được vận mệnh của xe ngựa sắp bi lốc xoáy màu đen muốt lấy…
“Hermes, trở về nào.”
Hades vươn tay về phía hắn.
“Không!”
Hermes quả quyết cự tuyệt, ôm Apollo càng chặt hơn, “Ta quyết không ly khai hắn! Hắn đi đến đâu ta sẽ đi đến đó! Cho dù đó là đáy sông Xtich, Cho dù đôi ta hóa thành tro bụi!”
“Hermes…”
Apollo bị bóp chặt yếu hầu khó khăn đẩy ra vài cái: “Mau buông tay… Chỉ cần ngươi có thể sống…”
“Đừng nói nữa! Ai cũng không thay đổi được tâm ý của ta!”
Hermes ghé vào lỗ tai hắn hô to, “Apollo! Ta yêu ngươi!”
Thân thể Apollo hơi run lên một trận rồi thản nhiên nở nụ cười: “Hermes… Ta cũng yêu ngươi…”
Giãy giụa kịch liệt đột nhiên trở nên im lặng, thân thể hai người kề sát vào nhau, cảm thụ được nhiệt độ cơ thể cùng nhiệt đập trái tim của đối phương, lốc xoáy màu đen chỉ còn trong gang tấc, nhưng tất cả cũng không còn đáng sợ nữa…
Nhưng ngay trong thời khắc sinh tử, bàn tay to lớn màu đen quấn lấy xe ngựa phút chốc không thấy nữa, lốc xoáy giữa con sông cũng bổng nhiên biến mất, nước sông chưa từng trở nên yên bình như vậy…
Không biết xảy ra chuyện gì, Apollo vẫn nhanh tay kéo xe ngựa lên trên, ly khai tình trạng nguy hiểm kia.
Minh vương Hades đứng trước mặt bọn họ, nhìn về phía Hermes đang đứng phía sau Apollo, thần sắc trong mắt biến hóa thất thường…
Hắn đi đến bên người Hermes, ánh mắt kia vẫn như cũ thầm trầm như mặt biển bao la: “Đi đi, trước khi ta chưa thay đổi chủ ý.”
“Hades…”
Hermes cúi đầu, không dám nhìn hắn nữa, “Xin ngươi đối xử tử tế với Persephone.”
Hades gật gật đầu: “Chỉ cần là ngươi muốn, ta sẽ làm tất cả.”
……
Xe ngựa của Apollo cứ như vậy mang theo người hắn yêu sâu đậm, nhanh chóng bay xa…
Từ đầu tới cuối, Hades đều ra lệnh cho bản thân không được quay đầu nhìn.
Thẳng đến tiếng vó ngựa hoàn toàn biến mất, thẳng đến chung quanh không còn hơi thở của hắn…..
Hắn mới nặng nề cất bước hướng về yêu lệ xá, “Tuyệt vọng chi tường” bị làm hỏng, nhưng vẫn có thể tu bổ lại lần nữa.
Chỉ là cảnh sắc của yêu lệ xá, vì cái gì trở nên giản đơn đi rất nhiều?..
………
Hermes a, hiện tại ta đã biết, cái gì gọi là tịch mịch rồi. . .
.
.
.
Hermes cáo biệt Zeus, đi khỏi lôi thần điện, nhưng lại không bay tới thái dương thần điện, mà là bay về phía phủ đệ đã lâu không về của chính mình.
Loại thời điểm này, loại tâm tình này, hắn không muốn gặp bất cứ kẻ nào, không muốn nghe bất kì lời giải thích nào… Hắn thầm nghĩ tìm một chỗ, hảo hảo yên lặng một chút.
Nhà, vẫn như lúc rời đi: đơn giản mà sạch sẽ.
Người hầu trông coi nơi này rất tốt, không để cho vật phẩm của hắn nhiễm bụi, cũng không di chuyển chúng nó khỏi vị trí ban đầu.
Vuốt ve những đồ vật quen thuộc này, cảm giác chỉ có chúng nó mới thật sự thuộc về mình.
Bất tri bất giác lại mở ngăn tủ ra, bên trong là một chiếc hộp gỗ nhỏ, Hermes tâm huyền xúc động, chậm rãi vươn tay, đem nó lấy ra.
Ngón tay vuốt ve văn lộ(đường vân) tinh mỹ được điêu khắc trên mặt, trong lòng do dự, chỉ là vẫn nhịn không được mà chậm rãi mở nó ra.
Quả nhiên, nó vẫn lẳng lặng nằm bên trong hộp, trầm ổn mà không lộ liễu, cao quý mà không ngạo khí, đến từ vạn thước bên dưới lồng đất, mặc dù không thấy được mặt trời, thanh danh lại lan rất xa.
Hào quang ma mị thâm thúy mà thần bí kia, bổng nhiên làm hắn nhớ tới cặp mắt tử sắc ngày nào…
Mình chưa từng nghĩ tới, chỉ một câu vui đùa lúc trước lại đáng để hắn cố chấp lấy được một viên bảo thạch chôn sâu dưới lồng đất, kiên nhẫn tìm kiếm ở nơi nham thạch tung hoành mọi phía, nhất địng là khổ sở dị thường vạn phần mạo hiểm… Cái loại tình nghĩa chân thành tha thiết này, cho dù không thể nhận lấy nhưng cũng làm cho người ta cảm động sâu sắc.
Cần phải trả lại cho hắn, mình không thể đáp lại tình cảm nồng nàn như vậy… nếu còn có thể nhìn thấy lần sau…
“Ngươi nhớ tới ta sao?”
Trong bầu không khí yên tĩnh đột nhiên truyền đến thanh âm của hắn, Hermes nhìn quanh một cái, cảnh tượng xung quanh trong nháy mắt đã thay đổi, cái tủ, cái bàn, chiếc giường trong phòng bổng nhiên như trôi đi như dòng nước chảy, biến thành một mảnh non xanh nước biếc đẹp mê hồn, làn gió mát mang theo mùi hương thổi quét qua gương mặt, trong núi rừng u tĩnh, chỉ còn dòng suối róc rách chảy qua chân hắn.
Nơi này là…
“Yêu lệ xá.”
Nam nhân cao lớn tóc đen mắt tím giờ phút này lại ra hiện tại trước mặt, Hermes thoáng cái đã trợn mắt há hốc mồm nói năng lộn xộn: “Ngươi tại sao lại ở chỗ này… Không, phải là ta tại sao lại ở chỗ này? !”
“Đừng hoảng hốt, ta không bắt cóc ngươi, cái này chỉ là cảnh trong mơ thôi.”
Hermes lúc này mới nhớ Hades là người quản lí cái chết cùng mộng cảnh, muốn rình giấc mơ của người khác quả thực dễ như trở bàn tay, thoáng cái đã nổi giận: “Tại sao ngươi có thể tùy tiện chạy vào giấc mộng của ta?”
“Nếu không có sự cho phép của ngươi, ta sẽ không tùy tiện đi tới. Ngươi nghĩ tới ta, không phải sao?”
Hermes muốn cãi lại, lại không biết phải nói gì, trong tay còn nắm chặt bảo thạch mà hắn đưa cho, cái này đã là chứng minh tốt nhất.
“Bên trong viên đá này chôn giấu nỗi nhớ của ta, ngươi không để ý tới nó nó sẽ ngủ say, nhưng nếu liếc nhìn nó một cái thôi, ta liền sẽ xuất hiện trước mặt ngươi.” Biểu tình của Hades vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng ánh mắt hắn cũng không lạnh như băng như lúc mới gặp nữa, mà lại mang theo một tia ôn nhu cùng cô đơn.
“Ngươi…” Hermes đột nhiên có cảm giác muốn khóc, “Xin đừng nhớ tới ta như vậy nữa, ta không thể làm bất kì điều gì đáp lại ngươi a!”
Hades lộ ra một tia mỉm cười chua sót: “Nếu có thể tự nhiên thu phóng, đó liền không phải là yêu.”
Trong cổ Hermes bắt đầu nghẹn ngào, yên lặng mà nghiêng đầu, không phản bác được gì.
Qua hồi lâu, thấy tâm tình của y bình phục, Hades mới hỏi: “Gần đây ngươi bị mất hứng sao?”
“Ngươi làm sao biết được?” Hermes gật gật đầu, ở trước mặt hắn, mình không cần che dấu, cũng không thể che dấu.
“Nếu ngươi thật sự khoái hoạt, chắc sẽ không nhớ tới ta.”
“Thực xin lỗi…” Hermes thở dài, sau khi nhận được “Hắc ngọc”, hắn lại không muốn cho Apollo biết, liền đem nó đặt vào tủ, không mang đến thái dương thần điện.
“Ngươi không cần giải thích. Ngươi có thể nhớ tới ta, ta tự nhiên thật cao hứng… Nhưng nếu vì không sung sướng mà có, ta tình nguyện không được ngươi nhớ tới.”
Tình yêu của Hades không còn bá đạo như trước kia nữa, tình cảm hiện tại của hắn giống như dòng suối nhỏ xa xưa nằm bên chân này vậy, tuy rằng không lớn, nhưng lại không bao giờ gián đoạn, từng ly từng tí làm dịu đi nội tâm…
Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, có thể làm cho minh vương lạnh như sông băng có thay đổi to lớn như vậy, Hermes kinh ngạc rất nhiều, lại vừa cảm động vừa áy náy.
Như cùng lão bằng hữu thổ lộ hết sự tình, Hermes dần dần mở trái tim ra cho hắn: “Ta vẫn rất vui vẻ, chỉ là trong thời gian này gặp không ít chuyện thương tâm khổ sở mà thôi, Đầu tiên là bạn tốt chết thay cho ta, sau đó lại phát hiện Apollo mập mờ không rõ với người khác… Mọi chuyện không tốt liền đụng phải nhau.”
“Sự tình không phải đơn giản như vậy đâu.” Hades nghe Hermes kể lại liền nhíu mày, “Lấy kinh nghiệm ta sống ở Olympia mà nói, chỉ cần trong khoảng thời gian ngắn xảy ra hai việc không tốt, thì nhất định là có âm mưu gì đó phía lưng rồi.”
“Không thể nào? Ngươi quá nhạy cảm thôi…”
Hades nhìn ánh mắt không rảnh rỗi của Hermes, hắn biết Hermes đã quen nhìn chiếc áo ngoài xinh đẹp của Olympia rồi, không biết được sự hung ác nham hiểm ẩn náu bên trong… Không, hắn không thể nhìn ánh mắt này bị nhuốm bất kì tia đau xót nào!
“Ta mang ngươi đi!”
“Cái gì?” Hermes rụt về từng bước về phía sau.
“Rời bỏ Olympia đi, trước khi ngươi chưa bị thương tổn gì. Nơi đó là dòng xoáy cực lớn của quyền lực, bất luận ngươi bảo trì trung lập như thế nào, cũng sẽ bị cuốn vào mà thôi.”
Hades thần sắc nghiêm trang, không phải đang nói cười cùng hắn, hắn cũng biết Olympia là một nơi thị phi, nhưng mà…
“Không, nếu chân tướng giống như lời ngươi nói, ta càng không thể đi. Zeus tín nhiệm ta như vậy, ta làm sao có thể bỏ hắn mà chạy? Huống chi…” Hermes dừng một chút, thấp giọng nói, “Ta yêu Apollo.”
Hắn là ánh mắt trời soi tỏa sinh mệnh mình, cho dù bên trong ánh sáng kia tồn tại bóng mờ, cũng không thể che dấu sự ấm áp mà nó mang tới.
Hades nhìn thâm tình trong mắt Hermes, y yêu mãnh liệt Apollo như vậy, cho dù hiện tại cưỡng chế mang y đi, cũng không thể làm cho y khoái hoạt…
Hades từ đấu tranh thật lâu, cũng đành thu hồi bàn tay sắp sửa hướng tới y, trong lòng vừa đau đớn lại vừa không đành lòng.
Có lẽ, đây mới là cá tính của y… Cho dù biết con đường phía trước vô cùng gập ghềnh, cũng không chọn cách trốn tránh, mà là dũng cảm đi về phía trước.
Trước thân ảnh nhỏ gầy lại kiên định này, cho dù muốn bảo vệ y, lại phát hiện mình cũng bất lực.
Có thể cho ngươi hạnh phúc, chỉ có cái tên may mắn kia thôi, hy vọng hắn là thật tâm đối đãi ngươi tốt!
Hermes biết hắn lo lắng cho mình, ngược lại cười an ủi hắn: “Kỳ thật cái ngươi nói là âm mưu đã qua rồi, Hera đã bị Zeus trấn ngụ rồi, sẽ không làm gì xằng bậy nữa đâu.”
“Hy vọng là vậy…” Hades nghiêm túc nói với y, “Xin ngươi nhất định phải sống thật khoái hoạt! Nếu không… Ta sẽ mang ngươi đi đó!”
Hermes “Xì” một tiếng liền nở nụ cười: “Uy hiếp kìa, thiệt đáng sợ quá a… Được rồi được rồi, ta sẽ vui lên nhanh thôi mà!”
Hades si ngốc nhìn y, đột nhiên nghiêng đầu qua: “Ngươi đừng cười như vậy, cũng đừng nhìn ta như thế…”
“A?”
“Ta sợ ta sẽ nhịn không được…”
Hermes sửng sốt một chút, bổng nhiên nhớ lãi hắn đã từng hôn mình, vội vàng xoay người sang chỗ khác, xấu hổ mặt đỏ bừng lên.
Hai người cứ như vậy im lặng đứng đó thật lâu.
Không nói lời nào, lại có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, yên lặng nghe tiếng chim chóc trong rừng ngẫu nhiên cất hai tiếng hót, thấy những chú cá bên con suối nhỏ đột nhiên nhảy lên mặt nước, còn có tiếng thủ thỉ của làn gió mát thổi nhẹ qua bên tai…
Hades vẫn không nhịn được nhìn về người bên cạnh, gió nhẹ vỗ về mái tóc nâu ngắn của y, vẻ bi thương trên gương mặt dần dần bị phong cảnh trước mặt làm tan đi, khóe miệng câu lên nụ cười, hy vọng và sự tự tin trong mắt đã dần dần hồi phục…
Tựa hồ phát hiện hắn đang nhìn mình, Hermes cũng quay đầu lại: “Ta nghĩ… Ta cần trở về rồi
“Ân…” Trước khi Hermes sắp biến mất, Hades vẫn kiên định nói, “Nếu gặp chuyện gì không hài lòng, đừng sợ, có ta!”
“Tốt.” Hermes thản nhiên nở nụ cười, “Cám ơn ngươi, Hades.”
Nói xong câu này, người kia mỉm cười tựa như bông hoa đầu xuân nở rộ, một làn gió nhẹ nhàng thổi qua đã không thấy bóng dáng.
Hades cứ như vậy trơ mắt nhìn người yêu biến mất trước tầm mắt, lý trí cường đại đã chiến thắng dục vọng muốn giữa hắn lại trong lòng, thủy chung không có ra tay với y…
Trong cuộc sống không có y bên cạnh, bản thân đã suy tư rất lâu, cuối cùng đã hiểu được, khoái hoạt của y mới là quan trọng nhất!
Thích cùng một chỗ với tên kia thì cứ cùng một chỗ với tên đó đi, dù sao mình cũng không thể giống tên đó, có thể cho y ánh sáng mặt trời cùng sự ấm áp.
Về phần y có nhớ tới mình hay không, kỳ thật cũng không quan trọng nữa…
.
.
.
Còn đây là địa chỉ Mục lục truyện:
Dạ Phong Các
X”))))))))))))))))))